Ảnh Tiểu phẩm hài
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tiểu phẩm hài. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tiểu phẩm hài. Hiển thị tất cả bài đăng
Một người nuôi ong ở Trung Quốc đã có màn biểu diễn ngoạn mục khi tự “bọc” cơ thể mình bằng 460.000 con ong khi không mặc áo để gây sự chú ý trong lúc bán mật ong.
She Ping có màn biểu diễn ở thành phố Trung Khánh hôm 09/4 vừa qua
Trào lưu “chinh phục ong” này khá phổ biến trên thế giới. Đến nay, một người ở Ấn Độ có tên Vipin Seth đang năm giữ kỷ lục thế giới khi anh “khoác” một “chiếc áo” làm bằng một đàn ong có tổng trọng lượng lên tới 61,4kg, theo Kênh truyền kình chính thức của Sách Kỷ lục Thế giới.Những người biểu diễn thường thu hút ong bằng cách đặt một con ong chúa trong một cái tổ nhỏ treo trên cơ thể mình.
Hút thuốc để lấy tinh thân cho thử thách
Trong màn trình diễn mới đây của She, anh tạo dáng trong lúc cởi trần và bị bủa vây bởi hàng tá đàn ong trước khi những con côn trùng này hợp lại và che kín cơ thể anh. Anh chỉ được bảo vệ duy nhất bởi một miếng ni-lông trắng mỏng quấn trên đầu.“Thành thực mà nói tôi cũng hơi run một chút nhưng tôi quyết tâm làm để quảng bá cho mật ong của tôi. Tôi đã quen tiếp xúc với ong rồi vì tôi đã làm nghề nuôi ong khi tôi mới 22 tuổi,” anh She nói.
Chuần bị
Biểu diễn khi ở trần
She thú nhận rằng anh đã bị ong đốt hơn 20 lần trong suốt màn trình diễn kéo dài 14 phút này.“Điều chuẩn bị quan trọng nhất là không nên tắm trước khi biểu diễn và càng không nên sử dụng xà bông vì mùi của xà bông có thể làm cho những chú ong phấn khích,” She chia sẻ.
Đàn ong bắt đầu bao vây She
Vẫn rất hiên ngang
Anh tự nhận thấy rằng màn biểu diễn của anh chưa thể đạt được kỷ lục thế giới về số lượng ong nhưng anh cũng lập một kỷ lục nhỏ là biểu diễn khi không mặc áo.Những người hỗ trợ đốt hương và thuốc lá để không cho ong bám vào mặt
"Tượng người" bằng ong
Ong phủ kín mặt
Trùng Khánh nổi tiếng là một địa danh với rất nhiều chuyên gia về “đeo ong” với sự tham gia của khá nhiều thương gia mật ong. Ở thành phố này cũng có nhiều cửa hàng bán mật ong treo biển hiệu với những bức ảnh họ bị bọc bởi nhiều đàn ong.Một cặp người nuôi ong ở Tây Bắc Trung Quốc đã mặc bộ trang phục bao kín bởi đàn ong trong ngày cưới của họ, theo những báo cáo vào năm 2009.
Theo Thảo Nguyên/Dân Trí
Bạn của thằng bé trả lời: “co”
Thằng bé nhắn lại: “vay may dua vo cho tao di”.
Bạn của thằng bé trả lời: “u, toi nay tao qua”
Lúc sau bà vợ lấy điện thoại đọc được tin nhắn thì chạy ra tìm ông chồng chửi um sùm lên:
- Ông học ở đâu cái thói muốn chung chạ thế này?
Ông chồng không hiểu chuyển gì xảy ra, chỉ đến khi ông bố lôi thằng con ra bảo:
- Nó vừa mượn điện thoại của tôi – ông bố vừa nói vừa quay qua thằng con bảo – Mày nhắn cái gì cho bạn?
Thằng con ngơ ngác trả lời:
- Thì con hỏi nó nó mượn vở của con không thôi mà.
Hóa ra bà vợ đọc nhầm tin nhắn thành: “Mày có muốn vợ tao không”
Hết.
Hành khách ngạc nhiên xì xào vì hàng ngày tay soát vé này khá hống hách. Một hành khách đề nghị:
- Phải biểu dương anh ta.
Rồi quay sang người soát vé nói:
- Này cậu ơi, chúng tôi đang khen ngợi cậu đấy.
Người soát vé chưa kịp mở miệng thì đứa bé ngồi trong lòng thiếu phụ nói xem vào:
- Các chú định khen bố cháu đấy à?
- !!!!!
Hết.
Linh Mục Một linh mục quá mệt mỏi vì thấy các giáo dân của mình cứ đến thú tội ngoại tình của họ nên trong một buổi giảng đạo ông nói:
- Nếu tôi còn nghe một người nữa đến thú tội ngoại tình, tôi sẽ không làm linh mục nữa!
Mọi người rất yêu mến vị linh mục nên họ quyết định sẽ không nói đến từ ngoại tình nữa mà thay bằng một từ quy ước chỉ có họ mới biết. Người nào lỡ phạm tội ngoại tình khi đến xưng tội sẽ nói là bị “vấp ngã”. Mọi việc sau đó đều tốt đẹp cho đến ngày vị linh mục qua đời vì tuổi già.
Khoảng một tuần sau, vị linh mục mới đến gặp ông Thị trưởng và tỏ vẻ rất lo lắng. Linh mục nói: – Ông phải cho sửa chữa lại đường xá trong thị trấn mới được. Khi các giáo dân đến xưng tội, họ cứ nói về việc bị vấp ngã. Ông Thị trưởng bắt đầu phá lên cười và biết rằng chưa ai nói cho vị linh mục mới biết về cái từ quy ước kia. Vị linh mục bực tức nói:
- Tôi không hiểu ông cười cái gì. Tuần này vợ ông đã bị “vấp ngã” ba lần rồi đấy.
Ai đã từng lén lút "ăn chả" mới thấy hết cái nỗi nhục như con trùng trục thế này.
2 giờ sáng, có tiếng chuông điện thoại reo trong phòng ngủ của cặp vợ chồng nọ. Người chồng (C) nhấc điện thoại, người vợ (V) nằm im.
C: Hello… Hello?
Chồng cúp điện thoại, đinh ngủ tiếp nhưng chị vợ đằng hắng:
V: Ai thế?
C: Không biết. Chẳng thấy nói gì cả. Cúp máy.
V: Sao lại cúp máy?
C: Chắc gọi lộn số.
V: Tại sao lại có người gọi lộn số vào giờ này nhỉ?
C: Người ta gọi lộn số giờ nào mà chẳng được.
V: Thế sao lại chọn số của mình mà gọi lộn chứ?
C: Tôi không nghĩ là người ta chọn số của mình mà gọi lộn. Người ta chỉ gọi lộn...
V: Chắc đây là ám hiệu quá.
C: Ám hiệu gì? Ai đưa ám hiệu?
V: Thì “bạn” của ông chứ ai vào đây nữa.
C: Thằng cha đó đâu có phải là bạn tôi đâu mà bà nói vậy.
V: “Thằng cha” đó không phải là bạn ông?
C: Đúng thế.
V: Thế mà ông nói là không nói gì cả.
C: Đúng. Có nói gì đâu.
V: Thế tại sao ông lại biết là “thằng cha”?
C: Tôi có biết gì đâu.
V: Ông vừa mới nói, “Thằng cha đó đâu có phải là bạn tôi”.
C: Thì… nói vậy cho nó tiện thôi chứ đâu có phải là… đáng lẽ tôi phải nói là… "người ta…" … "Người ta không nói gì hết”.
V: Thế tại sao ông không nói như vậy?
C: Tôi đâu có biết… Nếu nói thế thì đã không có chuyện với bà.
V: Có phải đây nằm trong âm mưu của ông không?
C: Âm mưu gì?
V: Âm mưu làm cho tôi rối trí.
C: Làm sao tôi làm bà rối trí được chứ?
V: Dễ quá mà… Ông dùng chữ “thằng cha” trong khi thật ra đó là “con mẹ"… Rồi ông lại đổi sang dùng chữ “người ta” để làm cho tôi rối trí…
C: Tôi bây giờ mới là người bị rối trí. Bà nói “con mẹ” nào?
V: Làm sao tôi biết được. “Con mẹ” đó là bồ của ông mà.
C: Không có “con mẹ” nào hết. Chỉ có người ta gọi lộn số mà thôi.
V: Thế con mẹ đó có đẹp đẽ gì không?
C: Con mẹ nào?
V: Con mẹ bồ của ông chứ còn ai.
C: Bà ăn nói hàm hồ... làm gì có con mẹ nào... Người ta gọi điện thoại... lộn số... chỉ có thế thôi mà bà làm gì dữ vậy?
Chồng đứng lên ra đóng cửa sổ một cái rầm.
V: Lại ám hiệu gì nữa đó?
C: Bà nói gì? Ám hiệu gì?
V: Ám hiệu bằng cách đóng cửa sổ...
C: Tôi đóng cửa sổ lại vì thấy lạnh.
V: Thế tại sao ông không thấy lạnh và đóng cửa sổ lại trước khi ông nhận được ám hiệu bằng cú điện thoại?
C: Tôi không thấy lạnh trước khi nhận được ám hiệu.
V: Thấy chưa. Tôi nói có sai đâu!
C: Để tôi nói cho bà nghe: Không có ám hiệu... mà cũng chẳng có con mẹ nào hết... chỉ có người nào đó gọi lộn số... và tôi đóng của sổ lại vì tôi thấy lạnh... Chỉ có thế thôi. Bà làm ơn đi ngủ đi cho tôi nhờ.
Anh chồng với tay tắt đèn, miệng lẩm bẩm: "Trời đất quỷ thần!!!"
V: Ông có chắc là con mẹ ấy thấy cái ám hiệu của ông không?
C: Thấy cái gì?
V: Cái đèn, bật lên bật xuống đó.
C: Ai thấy?
V: Tại sao ông lại hỏi tôi? Con mẹ bồ của ông chứ ai.
C: (Thở dài) Thôi bà ơi, đi ngủ đi. Hai rưỡi sáng rồi.
V: Sao ông biết là hai rưỡi sáng rồi?
C: Coi đồng hồ thì biết chứ sao nữa?
V: Chứ không phải là con mẹ ấy nói trước với ông là nó sẽ gọi ông lúc hai rưỡi sáng hay sao?
C: Con mẹ nào?
V: Con mẹ đứng ngoài kia chờ ám hiệu đóng cửa sổ và tắt đèn, mở đèn của ông chứ còn ai vào đây.
C: Thôi bà ơi... không có con mẹ nào hết... không có ai chờ ai hết... chỉ có người nào đó gọi lộn số thôi... bà nghe rõ chưa? Mà tại sao bà lại có cái ý tưởng là tôi léng phéng với con nào cơ chứ? Bà biết là tôi yêu bà đến thế nào mà... Có ai hiểu cho tôi không, khổ quá... Thôi đi ngủ đi, bà ơi!
V: Thôi... tôi xin lỗi ông... có lẽ là tại tôi ghen quá...
C: Có chuyện gì đâu mà bà phải ghen với tuông... thôi đi ngủ đi... mai tôi phải dậy sớm đi làm...
V: Tôi... tôi xin lỗi ông...
C: Thôi được rồi... đừng nghĩ đến những chuyện ấy nữa.
Chồng giả vờ ngủ. Vợ bắt đầu ngáy. Chồng nhẹ nhàng lật chăn sang một bên, đứng dậy, cởi bộ pijama trên người, để lộ bộ quần áo đã mặc sẵn, lấy mũ đội rồi rón rén ra cửa.
Có tiếng súng lên cò. Chồng hết hồn quay lại.
V: Ông mà mở cửa đi thì tôi bắn một phát nát thây ông cho mà coi!
C: Hello… Hello?
Chồng cúp điện thoại, đinh ngủ tiếp nhưng chị vợ đằng hắng:
V: Ai thế?
C: Không biết. Chẳng thấy nói gì cả. Cúp máy.
V: Sao lại cúp máy?
C: Chắc gọi lộn số.
V: Tại sao lại có người gọi lộn số vào giờ này nhỉ?
C: Người ta gọi lộn số giờ nào mà chẳng được.
V: Thế sao lại chọn số của mình mà gọi lộn chứ?
C: Tôi không nghĩ là người ta chọn số của mình mà gọi lộn. Người ta chỉ gọi lộn...
V: Chắc đây là ám hiệu quá.
C: Ám hiệu gì? Ai đưa ám hiệu?
V: Thì “bạn” của ông chứ ai vào đây nữa.
C: Thằng cha đó đâu có phải là bạn tôi đâu mà bà nói vậy.
V: “Thằng cha” đó không phải là bạn ông?
C: Đúng thế.
V: Thế mà ông nói là không nói gì cả.
C: Đúng. Có nói gì đâu.
V: Thế tại sao ông lại biết là “thằng cha”?
C: Tôi có biết gì đâu.
V: Ông vừa mới nói, “Thằng cha đó đâu có phải là bạn tôi”.
C: Thì… nói vậy cho nó tiện thôi chứ đâu có phải là… đáng lẽ tôi phải nói là… "người ta…" … "Người ta không nói gì hết”.
V: Thế tại sao ông không nói như vậy?
C: Tôi đâu có biết… Nếu nói thế thì đã không có chuyện với bà.
V: Có phải đây nằm trong âm mưu của ông không?
C: Âm mưu gì?
V: Âm mưu làm cho tôi rối trí.
C: Làm sao tôi làm bà rối trí được chứ?
V: Dễ quá mà… Ông dùng chữ “thằng cha” trong khi thật ra đó là “con mẹ"… Rồi ông lại đổi sang dùng chữ “người ta” để làm cho tôi rối trí…
C: Tôi bây giờ mới là người bị rối trí. Bà nói “con mẹ” nào?
V: Làm sao tôi biết được. “Con mẹ” đó là bồ của ông mà.
C: Không có “con mẹ” nào hết. Chỉ có người ta gọi lộn số mà thôi.
V: Thế con mẹ đó có đẹp đẽ gì không?
C: Con mẹ nào?
V: Con mẹ bồ của ông chứ còn ai.
C: Bà ăn nói hàm hồ... làm gì có con mẹ nào... Người ta gọi điện thoại... lộn số... chỉ có thế thôi mà bà làm gì dữ vậy?
Chồng đứng lên ra đóng cửa sổ một cái rầm.
V: Lại ám hiệu gì nữa đó?
C: Bà nói gì? Ám hiệu gì?
V: Ám hiệu bằng cách đóng cửa sổ...
C: Tôi đóng cửa sổ lại vì thấy lạnh.
V: Thế tại sao ông không thấy lạnh và đóng cửa sổ lại trước khi ông nhận được ám hiệu bằng cú điện thoại?
C: Tôi không thấy lạnh trước khi nhận được ám hiệu.
V: Thấy chưa. Tôi nói có sai đâu!
C: Để tôi nói cho bà nghe: Không có ám hiệu... mà cũng chẳng có con mẹ nào hết... chỉ có người nào đó gọi lộn số... và tôi đóng của sổ lại vì tôi thấy lạnh... Chỉ có thế thôi. Bà làm ơn đi ngủ đi cho tôi nhờ.
Anh chồng với tay tắt đèn, miệng lẩm bẩm: "Trời đất quỷ thần!!!"
V: Ông có chắc là con mẹ ấy thấy cái ám hiệu của ông không?
C: Thấy cái gì?
V: Cái đèn, bật lên bật xuống đó.
C: Ai thấy?
V: Tại sao ông lại hỏi tôi? Con mẹ bồ của ông chứ ai.
C: (Thở dài) Thôi bà ơi, đi ngủ đi. Hai rưỡi sáng rồi.
V: Sao ông biết là hai rưỡi sáng rồi?
C: Coi đồng hồ thì biết chứ sao nữa?
V: Chứ không phải là con mẹ ấy nói trước với ông là nó sẽ gọi ông lúc hai rưỡi sáng hay sao?
C: Con mẹ nào?
V: Con mẹ đứng ngoài kia chờ ám hiệu đóng cửa sổ và tắt đèn, mở đèn của ông chứ còn ai vào đây.
C: Thôi bà ơi... không có con mẹ nào hết... không có ai chờ ai hết... chỉ có người nào đó gọi lộn số thôi... bà nghe rõ chưa? Mà tại sao bà lại có cái ý tưởng là tôi léng phéng với con nào cơ chứ? Bà biết là tôi yêu bà đến thế nào mà... Có ai hiểu cho tôi không, khổ quá... Thôi đi ngủ đi, bà ơi!
V: Thôi... tôi xin lỗi ông... có lẽ là tại tôi ghen quá...
C: Có chuyện gì đâu mà bà phải ghen với tuông... thôi đi ngủ đi... mai tôi phải dậy sớm đi làm...
V: Tôi... tôi xin lỗi ông...
C: Thôi được rồi... đừng nghĩ đến những chuyện ấy nữa.
Chồng giả vờ ngủ. Vợ bắt đầu ngáy. Chồng nhẹ nhàng lật chăn sang một bên, đứng dậy, cởi bộ pijama trên người, để lộ bộ quần áo đã mặc sẵn, lấy mũ đội rồi rón rén ra cửa.
Có tiếng súng lên cò. Chồng hết hồn quay lại.
V: Ông mà mở cửa đi thì tôi bắn một phát nát thây ông cho mà coi!
*
* *
* *
Đây là bức thư của một cụ ông chưa đến... 120 tuổi gửi cho cụ bà cũng chỉ mới qua 100 tuổi. Tình huống xảy ra (có thể với chính bạn) sau này!
Anh ngồi bấu tay vào thành giường nhìn ra ngoài trời. Hình như mưa. Mắt anh mấy ngày nay thấy nắng loà nhoà lại tưởng mưa, thấy mưa thì nhìn như đang nắng xuống. Thằng chắt nội nói, mắt cụ nhìn không rõ nữa, cụ đi đâu để cháu dắt. Nó nói thật em nhỉ, nhưng mình cần gì nó dắt, ví thử có em đến ngoài ngõ kia, anh chẳng nhìn thấy rõ mồn một. Anh vẫn khoẻ. Mỗi ngày các cháu nó cho ăn năm bữa, mỗi bữa một bát cháo đã nát nhừ. Anh chỉ dám viết thư cho em mà không dám gọi điện vì tiếng của anh nói em chỉ có thể nghe như tiếng rừng phi lao xào xạc.
Sáng nào anh cũng đi thể dục, đi từ mép giường ra tới bậc cửa sổ, vị chi là bốn bước. Bốn bước mà đi mất hai giờ, mồ hôi đổ vã ra, sảng khoái ghê!
Nay con cháu đông rồi, anh không phải đánh máy như ngày xửa ngày xưa nữa, các cháu giúp ông. Nhưng khi viết thư cho em, anh phải tự đánh máy lấy. Thư này anh viết từ mùa hè, giữa hè, đến đúng mùa đông thì xong, mỗi ngày anh viết quần quật được hai dòng. Ngày nào viết đến ba dòng thì phải truyền một lọ đạm.
Nhớ cách đây chừng 80 năm em nhỉ, chúng mình chạy ào ào trên bãi biển. Em thì lúc nào cũng hét lên: Thích quá cơ. Còn anh thì chạy theo sau nhìn em, thấy đôi chân em trắng loáng trong ánh chiều hoàng hôn ở bãi biển mà nhớ mãi. Giờ vẫn nhớ đấy. Hôm rồi, nhớ em quá bảo đứa cháu nó đưa ra biển. Đinh nhấc chân bước, định hổn hển nhắc lại lời em nói, thích quá cơ, nhưng suýt nữa người anh đổ chúi xuống vì gió biển thổi.
Nhận được tin em đã hết ốm, đã ăn được mỗi bữa năm thìa cháo bột mà mừng quá. Ăn năm thìa là tốt rồi, ăn nhiều quá không nên em ạ. Anh khoẻ thế này mà chỉ ăn bốn thìa thôi là thấy no căng. Nhớ ngày xửa ngày xưa vẫn thích ăn cơm nguội với nước cá kho. Vừa rồi, tự dưng thèm cơm nguội cá kho, ăn một chút thôi mà miệng anh như ăn phải đá hộc, đau tê tái.
Anh nhắc nhé, nếu ngoài trời có gió là em không được ra ngoài. Hôm qua, mấy đứa cháu bảo ông ơi, ra sân hóng mát, gió nồm mát lắm ông ạ. Theo chân nó vừa ra tới sân, ngọn gió nồm suýt thổi anh bay lên nóc nhà, may có hai thằng cháu giữ chặt.
Sắp tới ngày sinh nhật em nhỉ. Thế là em đã tròn tuổi 100. Hôm đó anh sẽ cố gắng điện thoại. Nhưng anh nói trước, nếu em nghe tiếng xào xào tức là anh nói rằng em đấy hả. Khi nghe tiếng thùm thùm tức là anh đang chúc em sinh nhật vui vẻ. Đến khi nghe tiếng phù phù nhiều lần là anh đang hôn em.
Nhớ hồi ấy, anh đưa hai tay lên nhấc bổng em quay mấy vòng giữa trời, em cười rất to. Giờ anh nhìn lại đôi tay mình, hình như tay ai, nhìn rất tội. Hôm qua anh cố nhấc con búp bê bé tý lên cao mà nghe tiếng xương cốt kêu răng rắc, sợ quá nên thôi.
Em ngủ ngon không?
Anh chợp mắt từ chập tối. đến khoảng 9 giờ là dậy, ngồi, nhìn ra trời đêm. Mấy đứa cháu nói ông ngủ ít quá. Anh bảo, thì đến khi ông ra đi, xuống đất, ông ngủ cả ngày lo gì.
Thỉnh thoảng, anh vẫn mở máy tính, xem lại mấy bài viết trên blog hồi ấy, thấy rất vui. Chắc giờ mấy ông, mấy bà blogger cũng không còn mấy ai nữa, lâu chẳng thấy ai vào blog nữa. Lũ cháu hỏi, ông ơi, blog là gì. Chúng nó bây giờ chẳng có blog (chẳng bù cho ngày xưa, có cả blog Osin). Ngồi bô đi ị mà vẫn có màn hình máy tính ở miệng bô, thích thật. Thời buổi giờ hiện đại quá, mình chẳng biết gì. Nhà anh, có cái máy giặt, con cháu nó đi làm, điều khiển từ xa, điều khiển cả rôbốt. Anh ngồi, rôbốt nó đến, nó cởi áo anh ra, nó gội đầu cho anh, tắm táp, rồi còn mang áo quần đi giặt. Lũ trẻ bây giờ yêu nhau cũng nhờ rôbốt làm hộ. Máy chữ không cần đánh, muốn viết gì, chỉ cần đọc là máy tính tự gõ chữ. Nhưng tiếng anh phì phèo quá nên máy chữ nó đánh sai hết cả. Ai đời anh viết, em ơi, anh nhớ em lắm nhưng vì miệng anh móm mém phì phò nên máy nó nghe không rõ, nó đánh thành: Phem phơi, phanh phớ phem phắm. Thế mới bực!
Anh không muốn gọi em là bà. Cứ gọi nhau bằng anh, bằng em thế nghe ngọt ngào. Hai ngày nữa anh tròn 120 tuổi. Anh đợi thư em.
Mà nếu không gửi được thư thì bảo rôbốt nó mang thư đến cho anh em nhé.
Anh dừng bút.
Thắng chắt nội đang mang chén cháo bột đến để cho anh ăn.
Chúc em ngủ ngon nhé. Nhớ đừng ra gió.
Anh ngồi bấu tay vào thành giường nhìn ra ngoài trời. Hình như mưa. Mắt anh mấy ngày nay thấy nắng loà nhoà lại tưởng mưa, thấy mưa thì nhìn như đang nắng xuống. Thằng chắt nội nói, mắt cụ nhìn không rõ nữa, cụ đi đâu để cháu dắt. Nó nói thật em nhỉ, nhưng mình cần gì nó dắt, ví thử có em đến ngoài ngõ kia, anh chẳng nhìn thấy rõ mồn một. Anh vẫn khoẻ. Mỗi ngày các cháu nó cho ăn năm bữa, mỗi bữa một bát cháo đã nát nhừ. Anh chỉ dám viết thư cho em mà không dám gọi điện vì tiếng của anh nói em chỉ có thể nghe như tiếng rừng phi lao xào xạc.
Sáng nào anh cũng đi thể dục, đi từ mép giường ra tới bậc cửa sổ, vị chi là bốn bước. Bốn bước mà đi mất hai giờ, mồ hôi đổ vã ra, sảng khoái ghê!
Nay con cháu đông rồi, anh không phải đánh máy như ngày xửa ngày xưa nữa, các cháu giúp ông. Nhưng khi viết thư cho em, anh phải tự đánh máy lấy. Thư này anh viết từ mùa hè, giữa hè, đến đúng mùa đông thì xong, mỗi ngày anh viết quần quật được hai dòng. Ngày nào viết đến ba dòng thì phải truyền một lọ đạm.
Nhớ cách đây chừng 80 năm em nhỉ, chúng mình chạy ào ào trên bãi biển. Em thì lúc nào cũng hét lên: Thích quá cơ. Còn anh thì chạy theo sau nhìn em, thấy đôi chân em trắng loáng trong ánh chiều hoàng hôn ở bãi biển mà nhớ mãi. Giờ vẫn nhớ đấy. Hôm rồi, nhớ em quá bảo đứa cháu nó đưa ra biển. Đinh nhấc chân bước, định hổn hển nhắc lại lời em nói, thích quá cơ, nhưng suýt nữa người anh đổ chúi xuống vì gió biển thổi.
Nhận được tin em đã hết ốm, đã ăn được mỗi bữa năm thìa cháo bột mà mừng quá. Ăn năm thìa là tốt rồi, ăn nhiều quá không nên em ạ. Anh khoẻ thế này mà chỉ ăn bốn thìa thôi là thấy no căng. Nhớ ngày xửa ngày xưa vẫn thích ăn cơm nguội với nước cá kho. Vừa rồi, tự dưng thèm cơm nguội cá kho, ăn một chút thôi mà miệng anh như ăn phải đá hộc, đau tê tái.
Anh nhắc nhé, nếu ngoài trời có gió là em không được ra ngoài. Hôm qua, mấy đứa cháu bảo ông ơi, ra sân hóng mát, gió nồm mát lắm ông ạ. Theo chân nó vừa ra tới sân, ngọn gió nồm suýt thổi anh bay lên nóc nhà, may có hai thằng cháu giữ chặt.
Sắp tới ngày sinh nhật em nhỉ. Thế là em đã tròn tuổi 100. Hôm đó anh sẽ cố gắng điện thoại. Nhưng anh nói trước, nếu em nghe tiếng xào xào tức là anh nói rằng em đấy hả. Khi nghe tiếng thùm thùm tức là anh đang chúc em sinh nhật vui vẻ. Đến khi nghe tiếng phù phù nhiều lần là anh đang hôn em.
Nhớ hồi ấy, anh đưa hai tay lên nhấc bổng em quay mấy vòng giữa trời, em cười rất to. Giờ anh nhìn lại đôi tay mình, hình như tay ai, nhìn rất tội. Hôm qua anh cố nhấc con búp bê bé tý lên cao mà nghe tiếng xương cốt kêu răng rắc, sợ quá nên thôi.
Em ngủ ngon không?
Anh chợp mắt từ chập tối. đến khoảng 9 giờ là dậy, ngồi, nhìn ra trời đêm. Mấy đứa cháu nói ông ngủ ít quá. Anh bảo, thì đến khi ông ra đi, xuống đất, ông ngủ cả ngày lo gì.
Thỉnh thoảng, anh vẫn mở máy tính, xem lại mấy bài viết trên blog hồi ấy, thấy rất vui. Chắc giờ mấy ông, mấy bà blogger cũng không còn mấy ai nữa, lâu chẳng thấy ai vào blog nữa. Lũ cháu hỏi, ông ơi, blog là gì. Chúng nó bây giờ chẳng có blog (chẳng bù cho ngày xưa, có cả blog Osin). Ngồi bô đi ị mà vẫn có màn hình máy tính ở miệng bô, thích thật. Thời buổi giờ hiện đại quá, mình chẳng biết gì. Nhà anh, có cái máy giặt, con cháu nó đi làm, điều khiển từ xa, điều khiển cả rôbốt. Anh ngồi, rôbốt nó đến, nó cởi áo anh ra, nó gội đầu cho anh, tắm táp, rồi còn mang áo quần đi giặt. Lũ trẻ bây giờ yêu nhau cũng nhờ rôbốt làm hộ. Máy chữ không cần đánh, muốn viết gì, chỉ cần đọc là máy tính tự gõ chữ. Nhưng tiếng anh phì phèo quá nên máy chữ nó đánh sai hết cả. Ai đời anh viết, em ơi, anh nhớ em lắm nhưng vì miệng anh móm mém phì phò nên máy nó nghe không rõ, nó đánh thành: Phem phơi, phanh phớ phem phắm. Thế mới bực!
Anh không muốn gọi em là bà. Cứ gọi nhau bằng anh, bằng em thế nghe ngọt ngào. Hai ngày nữa anh tròn 120 tuổi. Anh đợi thư em.
Mà nếu không gửi được thư thì bảo rôbốt nó mang thư đến cho anh em nhé.
Anh dừng bút.
Thắng chắt nội đang mang chén cháo bột đến để cho anh ăn.
Chúc em ngủ ngon nhé. Nhớ đừng ra gió.
Em vô cùng thương yêu của đời anh! Hôm nay trời thật đẹp, mây đen kéo đến và mây trắng bay đi. Anh ngồi co cẳng viết cho em yêu của mình, bức thư tình hay nhất thế kỉ.
Đầu thư, anh chúc em nhiều calo để em mạnh khoẻ. Em à! Chỉ mới gặp em thôi mà anh ngỡ như đã quen nhau từ kiếp trước. Xa em vài giây thôi mà ngỡ đã bao năm. Em ơi, ánh mắt em làm cả miền Nam chìm trong băng giá.
Em cất tiếng cười làm cả miền Bắc ngủ quên, còn khi những giọt lệ em rơi làm 7 tỉnh miền Trung chìm trong lũ lụt! Em à, em đến với anh trong ngày đông băng giá. Em sưởi ấm con tim anh tựa lò vi sóng nướng con mực khô. Mỗi khi anh khát, em là vại bia hơi dịu đi cái khát khủng khiếp của mùa hè...
Em yêu dấu!
Người em như cái đấu, tóc em xù như lông gấu, tuy em hơi cá sấu nhưng anh vẫn yêu em nung nấu. Ðêm nay ngồi sửa xe mãi mà chẳng được, ngủ thì chẳng xong, nhìn trăng cao tít mít, anh quyết ngồi cong đít viết thư cho em, không gian bốn bề im ắng chỉ có tiếng ếch kêu và âm thanh như tiếng đàn violon du dương nhẹ nhàng của đàn muỗi đang vây quanh anh.
Em có biết rằng anh nhớ em nhiều lắm không? Anh ăn không ngon nhưng ngủ như điên, anh đi giầy quên đi tất, ăn sáng quên đánh răng, anh dùng xăng vo gạo, anh khờ khạo cũng chỉ vì yêu em đó.
Khổ thân anh khi chúng bạn toàn là những đứa không có nhà phải ở trong biệt thự, không có xe đạp mà phải ngồi lăn-cu-đơ, không có tiền mà phải xài card.
Anh thì cái gì cũng có chỉ không có mỗi tiền. Anh xin tình nguyện dâng hiến cho em tấm thân trong trắng như tờ giấy than của anh cho em. Tấm thân của anh tuy đang mang trong người hai dòng máu nhưng vẫn còn là hàng xài được một số thứ. Anh chỉ muốn những gì của em là của anh và những gì của anh là của riêng. Em có biết rằng anh yêu em từ khi anh thấy em lon ton như con chó con, cùng mấy đứa bạn cùng là lũ quỷ cái ăn hàng như nước đổ hang dế. Anh sẽ làm tất cả để cho em vui. Ranh ngôn có câu: “Không có việc gì khó, chỉ sợ tiền không nhiều, đào cống và lấp bể, cố làm cũng thành không”.
Em đừng buồn vì những lời bạn anh nói nhé, nó nói em: “Nhìn xa cứ tưởng con người, nhìn gần mới biết đười ươi xổng chuồng”. Anh đau lắm nhưng không sao, bôi cao sẽ khỏi, không khỏi ăn tỏi sẽ hết, không hết cho chết là vừa.
Về nhà anh không nuốt trôi cơm, cố gắng lắm mới chỉ có 6 bát phở. Một lần và mãi mãi anh muốn nói với em rằng anh yêu em như que kem mút dở, như dưa bở với đường, như lọ tương ngâm cà pháo, như con báo với cánh rừng, như muối vừng với lạc, như lão Hạc với con chó Vàng...
Thôi, thư đã dài dù chỉ là một chút trái tim anh. Em thấy không? Nếu em yêu anh thì anh nguyện dâng trái tim mình đem nấu cháo cho em bồi bổ. Mệt quá rồi anh đành phanh bút ở đây. Chào em và yêu em nhiều, chúc em gặp nhiều ác mộng, anh sẽ hiện ra để cùng em chạy trốn.
Hôn em như mèo con hôn chuột!
Ngày buồn, tháng nhớ, năm cô đơn, thế kỷ sầu!
Đầu thư, anh chúc em nhiều calo để em mạnh khoẻ. Em à! Chỉ mới gặp em thôi mà anh ngỡ như đã quen nhau từ kiếp trước. Xa em vài giây thôi mà ngỡ đã bao năm. Em ơi, ánh mắt em làm cả miền Nam chìm trong băng giá.
Em cất tiếng cười làm cả miền Bắc ngủ quên, còn khi những giọt lệ em rơi làm 7 tỉnh miền Trung chìm trong lũ lụt! Em à, em đến với anh trong ngày đông băng giá. Em sưởi ấm con tim anh tựa lò vi sóng nướng con mực khô. Mỗi khi anh khát, em là vại bia hơi dịu đi cái khát khủng khiếp của mùa hè...
Em yêu dấu!
Người em như cái đấu, tóc em xù như lông gấu, tuy em hơi cá sấu nhưng anh vẫn yêu em nung nấu. Ðêm nay ngồi sửa xe mãi mà chẳng được, ngủ thì chẳng xong, nhìn trăng cao tít mít, anh quyết ngồi cong đít viết thư cho em, không gian bốn bề im ắng chỉ có tiếng ếch kêu và âm thanh như tiếng đàn violon du dương nhẹ nhàng của đàn muỗi đang vây quanh anh.
Em có biết rằng anh nhớ em nhiều lắm không? Anh ăn không ngon nhưng ngủ như điên, anh đi giầy quên đi tất, ăn sáng quên đánh răng, anh dùng xăng vo gạo, anh khờ khạo cũng chỉ vì yêu em đó.
Khổ thân anh khi chúng bạn toàn là những đứa không có nhà phải ở trong biệt thự, không có xe đạp mà phải ngồi lăn-cu-đơ, không có tiền mà phải xài card.
Anh thì cái gì cũng có chỉ không có mỗi tiền. Anh xin tình nguyện dâng hiến cho em tấm thân trong trắng như tờ giấy than của anh cho em. Tấm thân của anh tuy đang mang trong người hai dòng máu nhưng vẫn còn là hàng xài được một số thứ. Anh chỉ muốn những gì của em là của anh và những gì của anh là của riêng. Em có biết rằng anh yêu em từ khi anh thấy em lon ton như con chó con, cùng mấy đứa bạn cùng là lũ quỷ cái ăn hàng như nước đổ hang dế. Anh sẽ làm tất cả để cho em vui. Ranh ngôn có câu: “Không có việc gì khó, chỉ sợ tiền không nhiều, đào cống và lấp bể, cố làm cũng thành không”.
Em đừng buồn vì những lời bạn anh nói nhé, nó nói em: “Nhìn xa cứ tưởng con người, nhìn gần mới biết đười ươi xổng chuồng”. Anh đau lắm nhưng không sao, bôi cao sẽ khỏi, không khỏi ăn tỏi sẽ hết, không hết cho chết là vừa.
Về nhà anh không nuốt trôi cơm, cố gắng lắm mới chỉ có 6 bát phở. Một lần và mãi mãi anh muốn nói với em rằng anh yêu em như que kem mút dở, như dưa bở với đường, như lọ tương ngâm cà pháo, như con báo với cánh rừng, như muối vừng với lạc, như lão Hạc với con chó Vàng...
Thôi, thư đã dài dù chỉ là một chút trái tim anh. Em thấy không? Nếu em yêu anh thì anh nguyện dâng trái tim mình đem nấu cháo cho em bồi bổ. Mệt quá rồi anh đành phanh bút ở đây. Chào em và yêu em nhiều, chúc em gặp nhiều ác mộng, anh sẽ hiện ra để cùng em chạy trốn.
Hôn em như mèo con hôn chuột!
Ngày buồn, tháng nhớ, năm cô đơn, thế kỷ sầu!
Một anh chàng nghiện ngập đến nỗi vợ không chịu được bèn nhốt lại để cách li với thế giới... nhậu.
Hôm ấy, nhìn từ ban công ra xa, thấy mấy người bạn cũ đang nhậu trong quán "thịt chó vỉa hè" nên anh ta than thở mấy câu:
- Sao em không còn cho anh nhậu?
Nhìn mấy thằng kia thấy thèm ghê
Mồi ai trên đĩa trông hấp dẫn
Lá sả, mơ lông với thịt cầy
Nhìn mấy thằng kia thấy thèm ghê
Mồi ai trên đĩa trông hấp dẫn
Lá sả, mơ lông với thịt cầy
Không dè, cô vợ đang đứng ngoài sân nghe thấy bèn hấm hứ:
- Chớ theo lối nhậu, say càng say
Gia cảnh buồn thiu, anh có hay
Rồi đây tỉnh giấc anh sẽ rõ
Không rượu, gia đình hạnh phúc thay!
Gia cảnh buồn thiu, anh có hay
Rồi đây tỉnh giấc anh sẽ rõ
Không rượu, gia đình hạnh phúc thay!
Anh chồng vội phân bua rằng:"Cười suốt 24H"
- Trăm năm trong cõi người ta
Có bia, có rượu mới là... đàn ông!
Có bia, có rượu mới là... đàn ông!
Cô vợ bực quá:"Cười suốt 24H"
- Thiên hạ đồn anh cấm có sai
Tính ra thì tuổi mới ngoài ba lăm
Nhưng vì uống rượu quá "chăm"
Nên trông anh giống tuổi... năm ba rồi!
Tính ra thì tuổi mới ngoài ba lăm
Nhưng vì uống rượu quá "chăm"
Nên trông anh giống tuổi... năm ba rồi!
Có vẻ càng nói đến rượu, anh chồng càng bứt rứt khó chịu, nên anh ta gào to:"Cười suốt 24H"
- Nhất nhật bất nhậu tựa thiên thu
Anh không có rượu thà... ở tù cho xong!
Anh không có rượu thà... ở tù cho xong!
Cô vợ vào nhà, lấy một tờ giấy trắng viết vội một lúc đã gần kín cả trang, xong rồi chạy lên đưa cho chồng:"Cười suốt 24H"
- Nhất nhật bất nhậu tựa thiên thu... đẹp
Cái chuyện nhậu nhoẹt anh phải dẹp
Nếu không, đừng trách em... không chơi đẹp
Đây, đơn li dị mời anh... quẹt!
Cái chuyện nhậu nhoẹt anh phải dẹp
Nếu không, đừng trách em... không chơi đẹp
Đây, đơn li dị mời anh... quẹt!
Thế này thì đâu có được? Anh ta yêu vợ hơn bất kỳ loại... rượu nào trên đời! Dù có "rừng lá sả mơ lông, núi thịt cầy, biển rượu" cũng không thể làm anh ta ký vào đơn được.
Vậy là chàng nghiện rượu đành ngồi im thin thít. Nhưng vẫn còn đủ bản lĩnh "làm mặt giận" khi cô vợ thơm yêu vào má để an ủi, động viên!
Anh chồng biết được, căm lắm nên tìm cách bắt tại trận. Một hôm, anh bỏ ngang một thương vụ, mò về nhà, tìm mãi mới gặp tình địch. Trong một cơn uất ức bèn tự tử.
Linh hồn anh ta bay tới thiên đàng, gặp hai người đàn ông cũng đang đứng đó. Một lúc sau, Thánh Peter ra bảo:
- Hôm nay chỉ còn một suất được qua cổng để vào thiên đường nên ta đành phải phỏng vấn ba ngươi xem ai chết tội nghiệp nhất thì mới cấp phép cho vào, còn thì xuống địa ngục hết.
Anh chồng sụt sùi kể:
"10 năm mặn nồng con vẫn nghi ngờ vợ có nhân tình chỉ ngặt nỗi chưa bắt được tận tay, chưa day được tận trán thôi. Hôm nay con bỏ dở thương vụ mua 41 cái Boing 777 để về sớm hy vọng bắt quả tang đôi nhân tình.
Khi con vòng từ cửa sau vào nhà thấy tiếng nước chảy trong nhà tắm, hiểu rằng vợ còn đang sửa soạn và biết chắc rằng gã tình nhân đang ở đâu đấy trong nhà. Lần tìm mọi phòng, mọi ngóc ngách mà chẳng thấy hắn đâu, con đành tìm hắn ở chỗ cuối cùng hắn có thể trốn là ở ngoài ban công.
Quả nhiên, con thấy một gã đang đánh đu dưới ban công. Cáu tiết, con bắt đầu nhảy, dẫm, di lên tay kẻ đấy để hắn buông tay ra nhưng tên đốn mạt ấy nhất quyết không buông. Con đành vào nhà lấy búa đinh ra, cuối cùng hắn cũng phải buông tay và hạ cánh tự do từ tầng 21.
Nhưng thật lạ kỳ, hắn rơi ngay vào một bụi cây và lóc ngóc bò dậy. Không muốn tên đốn mạt trốn thoát con tiện tay bê cái tủ lạnh nặng cả tạ ném thẳng vào hắn và kẻ tội đồ bị nghiền nát tức thì.
Sau khi ra tay, con bỗng thấy lương tâm cắn rứt và tiếc tình yêu 10 năm trước nên rút súng ra và..."đòm", loáng cái con đã lên đến đây."
Thánh Peter lấy làm thương cảm lắm nhưng vẫn quay sang hỏi tiếp anh thứ hai. Với gương mặt thê thảm chưa từng thấy, anh ta giãi bày:
"Chuyện là sáng nay con nhận được quyển sách luyện Yoga và con bắt đầu với bài tập giữ thăng bằng trên ban công ở tầng 23 cùng tòa nhà với nhà anh kia.
Đang tập thì sẩy chân ngã xuống, may mắn là mới rơi được 2 tầng thì con bám được vào ban công. Trong khi đang cố trèo vào và cảm ơn thượng đế thì hắn xuất hiện và đạp, di chân lên tay con. Dù con kêu la tuyệt vọng hắn vẫn chẳng tha, sau đấy khi hắn mang búa đinh ra thì con không chịu nổi nữa đành buông tay.
Khi ấy con đã nhìn thấy cái chết nhưng thượng đế lại mỉm cười lần nữa với con khi cho con hạ cánh xuống ngay một bụi cây. Nhưng niềm vui chẳng tày gang, chưa kịp định thần thì cả cái tủ lạnh to nặng khủng khiếp từ trên trời rơi ngay lên con và thế là... con ở đây."
Thánh nước mắt lưng tròng, nhưng cũng quay sang hỏi kẻ thứ ba, đang tức tưởi khóc. Anh ta đáp:
Linh hồn anh ta bay tới thiên đàng, gặp hai người đàn ông cũng đang đứng đó. Một lúc sau, Thánh Peter ra bảo:
- Hôm nay chỉ còn một suất được qua cổng để vào thiên đường nên ta đành phải phỏng vấn ba ngươi xem ai chết tội nghiệp nhất thì mới cấp phép cho vào, còn thì xuống địa ngục hết.
Anh chồng sụt sùi kể:
"10 năm mặn nồng con vẫn nghi ngờ vợ có nhân tình chỉ ngặt nỗi chưa bắt được tận tay, chưa day được tận trán thôi. Hôm nay con bỏ dở thương vụ mua 41 cái Boing 777 để về sớm hy vọng bắt quả tang đôi nhân tình.
Khi con vòng từ cửa sau vào nhà thấy tiếng nước chảy trong nhà tắm, hiểu rằng vợ còn đang sửa soạn và biết chắc rằng gã tình nhân đang ở đâu đấy trong nhà. Lần tìm mọi phòng, mọi ngóc ngách mà chẳng thấy hắn đâu, con đành tìm hắn ở chỗ cuối cùng hắn có thể trốn là ở ngoài ban công.
Quả nhiên, con thấy một gã đang đánh đu dưới ban công. Cáu tiết, con bắt đầu nhảy, dẫm, di lên tay kẻ đấy để hắn buông tay ra nhưng tên đốn mạt ấy nhất quyết không buông. Con đành vào nhà lấy búa đinh ra, cuối cùng hắn cũng phải buông tay và hạ cánh tự do từ tầng 21.
Nhưng thật lạ kỳ, hắn rơi ngay vào một bụi cây và lóc ngóc bò dậy. Không muốn tên đốn mạt trốn thoát con tiện tay bê cái tủ lạnh nặng cả tạ ném thẳng vào hắn và kẻ tội đồ bị nghiền nát tức thì.
Sau khi ra tay, con bỗng thấy lương tâm cắn rứt và tiếc tình yêu 10 năm trước nên rút súng ra và..."đòm", loáng cái con đã lên đến đây."
Thánh Peter lấy làm thương cảm lắm nhưng vẫn quay sang hỏi tiếp anh thứ hai. Với gương mặt thê thảm chưa từng thấy, anh ta giãi bày:
"Chuyện là sáng nay con nhận được quyển sách luyện Yoga và con bắt đầu với bài tập giữ thăng bằng trên ban công ở tầng 23 cùng tòa nhà với nhà anh kia.
Đang tập thì sẩy chân ngã xuống, may mắn là mới rơi được 2 tầng thì con bám được vào ban công. Trong khi đang cố trèo vào và cảm ơn thượng đế thì hắn xuất hiện và đạp, di chân lên tay con. Dù con kêu la tuyệt vọng hắn vẫn chẳng tha, sau đấy khi hắn mang búa đinh ra thì con không chịu nổi nữa đành buông tay.
Khi ấy con đã nhìn thấy cái chết nhưng thượng đế lại mỉm cười lần nữa với con khi cho con hạ cánh xuống ngay một bụi cây. Nhưng niềm vui chẳng tày gang, chưa kịp định thần thì cả cái tủ lạnh to nặng khủng khiếp từ trên trời rơi ngay lên con và thế là... con ở đây."
Thánh nước mắt lưng tròng, nhưng cũng quay sang hỏi kẻ thứ ba, đang tức tưởi khóc. Anh ta đáp:
- Híc híc, mọi người thử tưởng tượng nhé, khi mọi người đang ở nhà nhân tình, trốn trong một cái tủ lạnh...
*
* *
Hội quán Cười st
* *
1. Một chuyến đi năm ngày chỉ cần một cái va li. 2. Chúng ta có thể tự mở tất cả chai lọ của chúng ta.
3. Chúng ta có thể đi khỏi giường mà không cần thu dọn.
4. Chúng ta có thể ăn sạch thức ăn của chúng ta.
5. Chúng ta không cần vội vã quan tâm tới kế hoạch cưới xin.
6. Nếu ai đó quên mời chúng ta tiệc tùng gì đó thì họ vẫn là bạn chúng ta.
7. Nếu bạn đã trên 30 tuổi mà vẫn độc thân thì không ai chú ý.
8. Mọi thứ trên mặt chúng ta luôn giữ nguyên màu sắc như vốn có.
9. Một đôi giày là quá đủ và quá thời trang.
10. Thợ sửa xe hơi luôn nói thật với chúng ta về bệnh của xe.
11. Chúng ta có thể ngồi im lặng và xem một trò chơi với một người bạn trong nhiều giờ.
12. Cùng công việc nhưng được trả tiền cao hơn.
13. Tóc muối tiêu và những nếp nhăn chỉ thêm vào cho tính cách.
14. Chúng ta có thể tạt vào thăm một người bạn mà không cần mang theo một món quà nhỏ.
15. Nếu một gã khác xuất hiện trong cùng trang phục trong một bữa tiệc thì ta càng dễ nói chuyện và quý gã hơn.
16. Chúng ta không bao giờ thấy những nếp nhăn trên quần áo chúng ta.
17. Một kiểu tóc kéo dài trong nhiều năm, thậm chí trong nhiều thập kỷ.
18. Chúng ta không cần cạo dưới cổ, và lông nách là sự hãnh diện.
19. Một vài tiếng khịt mũi dù không được mong đợi những vẫn được bỏ qua.
20. Bụng chúng ta thường che đi cái hông lớn của chúng ta.
21. Một cái ví, một đôi giày, một màu suốt bốn mùa.
22. Chúng ta có thể trang điểm móng tay với con dao bỏ túi.
23. Chúng ta được tự do lựa chọn chuyện có cho râu mép mọc hay không.
24. Mua sắm Nô-en cho 24 người, có thể hoàn tất trong một ngày, trước ngày 24-12 và trong 24 phút!
Tổng hợp truyện cười cá tháng tư ( ngày 1/4). Những truyện cười hài hước, độc đáo kể về những vụ nói dối tạo nên tình huống khó đỡ. ^^ Các bạn có thể đọc giải trí với những câu chuyện này và biết để "né đòn" nhá ^^
Nói dối tình yêu khó đỡ để lại kết quả :D :D
Chuyện xảy ra cũng cách đây vài năm rồi. Hôm đó là 1/4, vừa ngủ dậy mình quyết định nhắn tin cho gấu
(Mình với gấu vừa yêu nhau được 3 tháng, mới cầm tay, ngoài ra chưa làm gì cả):
"Anh xin lỗi, mình chia tay đi, anh bị gay".
Mình cười hềnh hệch chờ tin nhắn hoặc cuộc gọi lại của nàng, nhưng chờ mãi chả thấy gì. Tầm 10 phút sau mới có tin nhắn, hóa ra lại của thằng bạn thân: "Ê mày, giúp tao đi đánh ghen với, vừa phát hiện con bồ vào nhà nghỉ với 1 thằng khác. Mặc quần áo đi, 5 phút nữa tao qua rồi cùng đi".
Lúc đó mình quá phẫn uất với chuyện của thằng bạn mà quên cả mất chuyện đùa với gấu. Nhanh chóng mặc quần áo xuống cổng đứng đợi, đúng 5 phút sau thằng bạn đèo mình đến nhà nghỉ X.
Mình với thằng bạn cũng thuộc dạng to cao, vào bắt quả tang và tẩn cho thằng kia 1 trận thừa sống thiếu chết. Chỉ tội nghiệp con gấu của thằng bạn quì lậy khóc than, đến là khổ cái giống đàn bà lăng loàn.
Ra về, thằng bạn rủ mình đi uống bia để cảm ơn, vừa ngồi xuống quán thì nhận được tin nhắn của gấu:
"Anh à, lúc anh nhắn tin em cũng không dám tin vào sự thật, em đã lao ngay đến nhà anh nhưng cũng chỉ kịp nhìn thấy anh lên xe với anh B. Em đã bám theo bọn anh đến tận nhà nghỉ X, khi bọn anh vào rồi thì em cũng không còn đủ can đảm để bám theo nữa. Vĩnh biệt anh! Đừng bao giờ tìm em nữa.
Chúc 2 anh hạnh phúc!"
Đến ngày cá tháng tư rồi. Tom vui vẻ chạy lại chỗ mẹ:
- Mẹ ơi nguy lắm mẹ ạ! Cô bảo mẫu đang hôn một người đàn ông xấu xí kinh khủng trên lầu hai đấy mẹ.
- Cái gì? - Bà mẹ giật nẩy mình vội vàng chạy lên thang, nhưng chưa được vài bước thì Tom đã giơ tay hét vang sau lưng:
- Chà, mẹ ơi, mẹ mắc lừa rồi! Không phải người xấu xí quái dị nào đâu, mà bố đấy!
Vụ mùa mì ống ở Thụy Sĩ:
Thu hoạch mì ống từ... trên cây.
Năm 1957, chương trình "Toàn cảnh" của hãng thông tấn danh tiếng BBC thông báo, nhờ mưa thuận gió hòa và sự biến mất của loài mọt ngũ cốc, những nhà nông Thụy Sĩ đã có một vụ mùa mì ống bội thu. Thông tin này đi kèm với hình ảnh nông dân Thụy Sĩ đang kéo những sợi mỳ ống xuống từ các cành cây...
Sau bản tin, hàng nghìn bạn xem truyền hình đã mắc lỡm. Nhiều người gọi điện tới BBC hỏi cách trồng cây mì ống. Hãng thông tấn trả lời một cách rất ngoại giao rằng: "Hãy thả một dúm mì ống vào một hộp nước sốt cà chua và chờ đợi điều tốt đẹp nhất sẽ tới".
Nói dối tình yêu khó đỡ để lại kết quả :D :D
Chuyện xảy ra cũng cách đây vài năm rồi. Hôm đó là 1/4, vừa ngủ dậy mình quyết định nhắn tin cho gấu
(Mình với gấu vừa yêu nhau được 3 tháng, mới cầm tay, ngoài ra chưa làm gì cả):
"Anh xin lỗi, mình chia tay đi, anh bị gay".
Mình cười hềnh hệch chờ tin nhắn hoặc cuộc gọi lại của nàng, nhưng chờ mãi chả thấy gì. Tầm 10 phút sau mới có tin nhắn, hóa ra lại của thằng bạn thân: "Ê mày, giúp tao đi đánh ghen với, vừa phát hiện con bồ vào nhà nghỉ với 1 thằng khác. Mặc quần áo đi, 5 phút nữa tao qua rồi cùng đi".
Lúc đó mình quá phẫn uất với chuyện của thằng bạn mà quên cả mất chuyện đùa với gấu. Nhanh chóng mặc quần áo xuống cổng đứng đợi, đúng 5 phút sau thằng bạn đèo mình đến nhà nghỉ X.
Mình với thằng bạn cũng thuộc dạng to cao, vào bắt quả tang và tẩn cho thằng kia 1 trận thừa sống thiếu chết. Chỉ tội nghiệp con gấu của thằng bạn quì lậy khóc than, đến là khổ cái giống đàn bà lăng loàn.
Ra về, thằng bạn rủ mình đi uống bia để cảm ơn, vừa ngồi xuống quán thì nhận được tin nhắn của gấu:
"Anh à, lúc anh nhắn tin em cũng không dám tin vào sự thật, em đã lao ngay đến nhà anh nhưng cũng chỉ kịp nhìn thấy anh lên xe với anh B. Em đã bám theo bọn anh đến tận nhà nghỉ X, khi bọn anh vào rồi thì em cũng không còn đủ can đảm để bám theo nữa. Vĩnh biệt anh! Đừng bao giờ tìm em nữa.
Chúc 2 anh hạnh phúc!"
Đến ngày cá tháng tư rồi. Tom vui vẻ chạy lại chỗ mẹ:
- Mẹ ơi nguy lắm mẹ ạ! Cô bảo mẫu đang hôn một người đàn ông xấu xí kinh khủng trên lầu hai đấy mẹ.
- Cái gì? - Bà mẹ giật nẩy mình vội vàng chạy lên thang, nhưng chưa được vài bước thì Tom đã giơ tay hét vang sau lưng:
- Chà, mẹ ơi, mẹ mắc lừa rồi! Không phải người xấu xí quái dị nào đâu, mà bố đấy!
Vụ mùa mì ống ở Thụy Sĩ:
Thu hoạch mì ống từ... trên cây.
Năm 1957, chương trình "Toàn cảnh" của hãng thông tấn danh tiếng BBC thông báo, nhờ mưa thuận gió hòa và sự biến mất của loài mọt ngũ cốc, những nhà nông Thụy Sĩ đã có một vụ mùa mì ống bội thu. Thông tin này đi kèm với hình ảnh nông dân Thụy Sĩ đang kéo những sợi mỳ ống xuống từ các cành cây...
Sau bản tin, hàng nghìn bạn xem truyền hình đã mắc lỡm. Nhiều người gọi điện tới BBC hỏi cách trồng cây mì ống. Hãng thông tấn trả lời một cách rất ngoại giao rằng: "Hãy thả một dúm mì ống vào một hộp nước sốt cà chua và chờ đợi điều tốt đẹp nhất sẽ tới".
(truyen-cuoi) Thư giãn dịp nghỉ lễ 30-4, 1-5. Chúc mọi người nghỉ lễ vui vẻ bên người thân và gia đình.Có 2 thằng đi xe máy, 1 thằng đi SH, 1 thằng đi xe Dream cùng vào trạm xăng thấy tiếp viên xinh đẹp đứng bán.
Thằng đi SH nói:
- Đồ đầy bình nha em.
Cô gái cười tươi. Thằng kia tức quá, nói:
...
..
.
- Đồ tràn bình cho anh.
Sưu tập những câu truyện cười tình yêu hài hước ngắn hay nhất. Giải trí với những câu truyện cười tiếu lâm theo tiêu đề của itviet360 chắc chắn sẽ đem lại những phút giây thư giãn cho các bạn sau những giờ làm việc và học tập căng thằng.
Truyện cười tình yêu ngắn hay nhất [p1]
Một chàng trai yêu một lúc 2 cô gái, đến khi mọi chuyện vỡ lở cả 2 cô gái cùng muốn ba mặt một lời.
Ngày gặp nhau, 2 cô gái khóc lóc yêu cầu chàng trai phải chọn một trong 2 người ngay lập tức.
Chàng trai lạnh lùng đáp: " Tôi không chọn ai trong 2 cô cả, mọi chuyện chấm dứt ở đây!" - Rồi phủi đít đi về.
Về đến nhà anh ta cầm điện thoại nhắn cho 2 cô:
.
.
.
.
.
.
.
.
.
♥ ♥ ♥ " Anh chọn em!" ♥ ♥ ♥
Tôi và bạn gái hay đi dạo, nhưng dạo này tôi để ý thấy 1 thằng hay nhìn về phía chúng tôi..
Nhiều lần như thế, một hôm hắn tiến lại gần bạn gái tôi với một bó hoa và nói:
- E bỏ nó nhé!
Cô ấy gật đầu, tôi thấy tim mình thắt lại.
Rồi hắn quay sang tôi thỏ thẻ
>!
>!
>!
- Cô ấy bỏ anh rồi, anh làm bạn trai em nhé....
Tôi không thể chấp nhận anh đc nữa chúng ta chia tay đi.
Ơ anh có lỗi gì đâu.
Tôi không thể chấp nhận một người keo kiệt như anh. Trả lại anh chiếc nhẫn nè.
Nhưng!
Nhưng nhị gì? Đừng nói anh không nhận nha.Xí
Nhưng! Nhưng!
!
!
!
Nhưng kái hộp đâu em?
- Chuyện cậu và anh chàng mới quen đến đâu rồi?
- Thôi rồi. Tớ cho out rồi !
- Sao vậy? Hôm qua hai người còn đi xem phim mà.
- Ừ, nhưng lúc trong rạp mất điện, chân anh ta cứ quờ quạng...quờ quạng.....
- Anh ta sàm sỡ lắm hả?
- Được thế thì còn khá. Đằng này, anh ta cứ quờ quạng sợ mất đôi dép lê cũ rích.....@@
Yêu nàng 2 năm chỉ giám hun má. Một hôm quyết định cầu hôn nàng. Sau 1 tháng trời tìm tòi học hỏi trên mạng các chiêu cầu hôn như một nhóm hát, tặng hoa, bóng bay,... Nơi công cộng mình rút ra 1 bài học. Những cách đó khá tốn kém và lạc hậu. Mình rút ra 1 cách cầu hôn cực kì mới lạ và độc.
Một hôm hẹn nàng đến nơi thật là lãng mạn sau 1 hồi ăn uống mình nhìn nàng bằng ánh mắt chìu mến và nói:
Anh muốn các con của anh lớn lên bằng sữa của em !
Thế đ' nào mà nó lại lên cơn động kinh lấy guốc phang đầu mình 2 cái. Bố con dở hơi hên phát hiện ra sớm không cưới nó thì tiêu đời .
Lợi ích của thanh niên khi lấy vợ sớm :
1/ Vợ dậy cho ta tính phục thiện (sẵn sàng nhận lỗi tuy mình không làm gì sai cả).
2/ Vợ dậy cho ta tính kiên nhẫn, chờ đợi không biết mệt (để vợ sửa soạn đi lễ hay đi sắm đồ).
3/ Vợ cho ta sức khỏe (không hút thuốc lá, uống bia, đi chơi khuya với mấy thằng bạn cô hồn).
4/ Vợ dậy cho ta sự tế nhị (không bao giờ chê bai dù cơm khét, canh mặn).
5/ Vợ dậy cho ta sự lễ phép (đi thưa, về trình).
6/ Vợ dậy cho ta sự rộng lượng (kiếm được bao nhiêu tiền, tặng vợ hết)
7/ Vợ là huấn luyện viên thể dục tại gia của ta ( làm vườn, cắt cỏ, đổ rác, giặt quần áo, lau dọn nhà cửa, mang vác khi theo nàng ra phố)
8/ Vợ dạy cho ta tính gọn gàng, trật tự ( chỉ được bày biện của riêng trong một góc tủ vợ cho).
9/ Vợ dạy cho ta sự công chính ( ra đường cứ thẳng một đàng mà đi, không nhìn ngang liếc dọc, nhất là ở chỗ có nhiều phụ nữ).
10/ Vợ giúp cho ta trở thành người cha gương mẫu ( thay tã, tắm rửa, cho con bú, ru con ngủ..vv..)
11/ Vợ dạy cho ta biết giá trị của hai chữ Tự Do (nay không còn nữa).
12/ Vợ dạy cho ta biết phấn đấu với nghịch cảnh ( muốn chết nhưng cứ sống chơi).
Nàng thủ thỉ với chàng rằng : "Tối mai, anh tới trước cửa sổ nhà em nhé, nếu em thả tờ 5$ xuống thì bố mẹ không có nhà, anh leo lên fòng em nhé"
- Chàng : "Uhm, em iu của anh, hi hi". Tối đó chàng trai đến dưới cửa sổ nhà cô gái, và cô thả tờ 5$ xuống như dự tính. Cô đợi thật lâu cũng không thấy chàng trai bò lên, cô bèn nhìn ra cửa và hỏi : "Anh ơi, sao không lên ?"
- Chàng trai : "Anh đang tìm tờ 5$ kẻo phí"
- Cô gái : "Thôi lên đi ông ơi, em cột dây kéo lên rồi".
Một đôi trai gái ngồi trên ghế đá bên hồ tình tự, hồi lâu cô gái hỏi:
- Anh yêu em vì khuôn mặt xinh xắn của em hay vì tấm thân hấp dẫn này hả anh?
- Ồ, không vì hai thứ đó mà chính là sự khôi hài của em.
B: Nói chuyện được k?
G: ok
B: Bạn bao nhiêu tuổi?
G: 21
B: Há há. Mình 22. Gọi anh đi!
G: Uh.Thế anh tên gì?
B: Nguyễn Văn Chồng. Gọi anh là chồng nhá! Vậy em tên gì? Đừng nói tên vợ nha!?
G: k. Em tên Nguyễn Thị Mẹ. Cứ gọi em là Mẹ
B : 0...0
Trong công viên, một cô gái từ sau lưng bịt mắt người yêu của mình và hỏi: "Đố anh em là ai?"
- Nga đúng không?
Cô gái hét to:
- Nga là con nào?
- Ơ vậy là Linh?
Cô gái nhéo tai và nói:
- Tui không phải con Linh, cơ hội cuối cùng, grừ...
- Ơ vậy Lan nhỉ?
Cô xông vào cắn xe, nhưng bỗng khựng lại:
- Ơ, em xin lỗi, tại anh để tóc giống người yêu em quá.
Đôi tình nhân rủ nhau đi chùa đầu năm. Chàng mang theo chiếc máy ảnh hiệu Canon để chụp kỷ niệm “thuở yêu nhau còn e ấp thẹn thùng”. Chùa nhiều cảnh đẹp và lạ, nên chàng tha hồ bấm máy cho nàng làm điệu. Thấy chàng có máy, một vài người đi lễ chùa tưởng chàng là thợ chụp ảnh dạo nên đề nghị chụp cho họ vài “pô”. Chàng cười đáp:
- Tôi không phải là thợ chụp ảnh. Nhưng tôi sẽ vui lòng tặng các gì các mợ vài kiểu để lấy hên năm mới!
- Nói rồi chàng chụp cho nhiều người. Thấy chàng chụp, người qua kẻ lại xúm lại mỗi người xin một kiểu, chàng đều tươi cười đáp ứng, Nàng nóng ruột nói nhỏ vừa đủ cho chàng nghe:
- Toàn người lạ anh chụp cho họ làm gì? Tiền phim, tiền tráng rọi sao anh chịu nổi? Chắc hết cuộn phim quá…
- Không sao đâu! Chàng thảng nhiên trả lời - chủ yếu là vui mà!
- Nhưng anh phải mất công đi giao ảnh tặng họ nữa, rất phiền phức anh hà!
- Không sao đâu. Anh chỉ nhá đèn cho họ vui, chứ trong máy đâu có … phim
- Hả?
Tui đang yêu, và cũng như nhiều cô gái đang yêu khác, tui rất thích nói về người ấy của tui.
Ưu điểm:
- Cao 1m80
- Biết tiếng việt, anh, pháp, hàn
- Đang học tiến sĩ IT theo học bổng toàn phần
- Chu đáo, biết quan tâm, k bao h nói "không" với những yêu cầu chính đáng của tui.
- 1 tuần 5 ngày lặn lội 2 tiếng đi, 2 tiếng về giữa 2 thành phố để thăm tui.
- Hay mua cà rem, trái cây cho tui ăn. Không biết nấu nhưng cũng cố gắng nấu dc nồi cháo gà cho tui lúc tui bị bịnh
- Có những cái tui k cần nói hoặc nói chưa hết câu đã biết tui cần gì, mong muốn gì v.v
- Và nhiều ưu điểm khác nữa.
Khuyết điểm:
- BỊ GAY
Nàng : nếu chúng mình chia tay thì anh sẽ làm gì?
Chàng: anh sẽ hẹn hò với người yêu cũ.
Nàng : anh là đồ tồi, cút ra khỏi cuộc sống của tôi.
Chàng : đc thích thì chia tay :(
Tối hôm sau.........
Chàng: cầm trên tay bó hoa to......!!!
Nàng: anh đến đây làm gì?
Chàng : thì anh đến để hẹn hò với người yêu cũ của anh.
Nàng: ui bất ngờ quá, thì ra đây là câu trả lời của anh sao, em xin lỗi vì đã hiểu nhầm anh....
Chàng : em đang nói chuyện gì thế anh không hiểu. :o
.
.
.
.
.
.
.
.
À mà chị gái em có nhà không? =))
EM à ! A rất thích con số 381 E bít vì sao
ko?
- Dạ hông
- 381 là...
- Là gì hả anh?
- 3 x 8 x 1 = 24 giờ Anh nhớ Em
- Ơ ...
- 3 + 8 + 1 = 12 tháng anh chờ Em
- hihi
- 8 - 3 - 1 = 4 mùa Anh muốn ở bên Em
- thật không anh?
- (8 +1) : 3 = 3 ngày ,hôm qua,hôm nay
và ngày mai ...Anh thương Em
- WOW
!
- 3 tiếng, 8 chữ, 1 ý nghĩa: ANH ĐÙA ĐÓ
- Chàng trai nhắn tin cho cô gái anh ta theo đuổi
"E yêu, nếu e đọc tin nhắn này nghĩa là em thích anh, trả lời tin nhắn là e đang muốn gặp anh, xóa tin nhắn là em yêu anh"
- lát sau có SMS từ số máy của cô gái trả lời khiến a chàng mừng rơn, hồi hộp mở tin nhắn:
"Tao là người yêu cô ấy, đọc đc tin nhắn này mày đến gặp tao, trả lời tin nhắn này là mày muốn gây sự với tao, không trả lời, xóa tin nhắn thì tao đến gặp mày" =))
"Anh à, em đây máy em hết tiền nên mượn máy em gái em để nhắn tin cho anh. Em bảo này, thời gian qua tuy không phải là ngắn nhưng cũng đủ dài để em đưa ra quyết định rằng.. em và anh nên dừng lại đây thôi. Em chỉ muốn nhìn an hạnh phúc, anh yêu người khác đi. Em nói thật, một cô gái hơn em về mọi mặt, một cô gái xinh đẹp giỏi giang và biết chăm lo yêu thương anh, và bảo được anh nữa là những điều em chưa làm được. Em thất vọng lắm! Vậy nhé, hãy cứ đến với người đàn bà nào mà anh muốn! Em trả máy em gái đây, đừng nhắn lại."
•
"Anh yêu em"
•
"Đã bảo đừng nhắn lại cơ mà"
•
"Thì anh nhắn cho em gái em mà, sao em lại đọc"
•
•
•
=))))))
Gái nói chuyện với Trai:
- Anh hút thuốc à?
Trai:
- Ờ
- Ngày mấy gói?
- 3
- Gói nhiêu tiền?
- 10$
- Thế anh hút bao lâu rồi
- 15 năm
- Vậy 1 gói là 10 đô, ngày 3 gói, vị chi 1 tháng anh hút hết
900 đô, và 1 năm ngốn hết 10.800 đô đúng không?
- Đúng!
- Nếu 1 năm anh hút hết 10.800 đô, bỏ qua lạm phát, 15 năm
qua anh anh hút tổng cộng 162.000 đô,
đúng không?
- Đúng!
- Đồ điên! Anh có biết là nếu anh không hút thuốc, anh có thể gửi
tiền vào ngân hàng, và sau 15 năm đó, anh có thể mua được 1 chiếc Ferrari không?????
- Ờ! Thế cô có hút thuốc không?
- Dĩ nhiên là không :>
- Thế cái xe Ferrari của cô đâu?
Alô! Con chim nhỏ của anh đấy à?
- Không! chim bố đây.
- Ấy chết! Cháu xin lỗi bác! Bác có khỏe không ạ?
- Khỏe để đánh nhau với ai?
-Dạ... cho cháu hỏi Trang có nhà không ạ?
- Nó không có nhà thì là dân vô gia cưà?
- Dạ, dạ... ý cháu là Trang có ở nhà không ạ?
- Nếu không thì sao?
- Thế... Trang đi đâu ạ?
- Đến cơ quan rồi.
- Bác cho cháu số điện thoại của Trang được không ạ?
- Nó có nhiều số lắm!
- Bác cho cháu xin một số thôi ạ!
- 8... -... 8 rồi... mấy nữa ạ?
- Thì cậu bảo chỉ cần một số thôi mà.....
- Dạ bác cho cháu xin nốt mấy số còn lại luôn ạ - 5 7 3 6 8 2, còn sắp xếp sao thì tùy cậu.
Có một đôi sắp cưới nhau tâm sự.
Cô gái nói:
- Anh iu, sau này cưới nhau rồi anh không được ăn hiếp em nha.
Chàng trai:
- Đương nhiên rồi cục cưng, làm sao anh có thể ăn hiếp em được.
- Anh cũng không được la em đó nha.
- Thương em không hết mà làm sao la được.
- Thật không anh?
- Đương nhiên rồi
- Anh hứa đi, có thật không?
- Thật mà.
- Thật không Anh?
- Thật mà, hỏi hoài tao táng một cái chết bây giờ.
Hai vợ chồng cùng ngành xuất bản sách. Đêm tân hôn của họ thật thơ mộng. Họ nói với nhau đủ chuyện từ chuyện yêu đương gia đình, bè bạn, nghề nghiệp.
Anh chồng ôm vợ âu yếm rồi đọc thơ:
Sách mới cho nên phải đắt tiền
Chị vợ cùng nghề, nghe chồng đọc liền ứng khẩu đọc tiếp luôn:
Hôm nay xuất bản lần đầu tiên
Anh chồng ghì chặt vợ vào lòng mình đọc luôn câu thứ ba:
Anh còn tái bản nhiều lần nữa
Chị vợ sung sướng đọc câu thơ trong tiếng thở:
Em để cho anh giữ bản quyền
Vài năm sau:
Cô vợ đọc:
Sách đã cũ rồi phải không anh
Sao nay em thấy anh đọc nhanh
Không còn đọc kỹ như trước nữa
Để sách mơ thêm giấc mộng lành
Anh chồng ngâm:
Sách mới người ta thấy phát thèm
Sách mình cũ rích, chữ lem nhem
Gáy thì lỏng lẻo, bìa lem luốc
Đọc tới đọc lui, truyện cũ mèm
Cô vợ thanh minh:
Sách cũ nhưng mà chuyện nó hay
Đọc hoài vẫn thấy được bay bay
Đọc xong kiểu này, rồi kiểu khác
Nếu mà khám phá sẽ thấy hay
Anh chồng lầu bầu:
Đọc tới đọc lui mấy năm rồi
Cái bìa sao giống giấy gói xôi
Nội dung từng chữ thuộc như cháo
Nhìn vào hiệu sách, nuốt không trôi
Thằng hàng xóm hắng giọng sang:
Sách cũ nhưng mà tui chưa xem
Nhìn anh đọc miết thấy cũng thèm
Cũng tính hôm nào qua đọc lén
Liệu có trang nào anh chưa xem?
“nhất vợ, nhì trời”
Các cụ… yêu vợ vẫn thường nói, “nhất vợ, nhì trời”. Trời, tiếng Hán Việt là Thiên. Cho nên những gi liên hệ đến vợ, các cụ cũng cho thêm chữ Thiên vào để ca ngợi … bà Trời ở hạ giới.
Vợ khi còn là người yêu: Thiên Thần.
Những lá thư tình của vợ: Thiên Thư.
Con đường xưa vợ đi: Thiên Đường.
Vợ dáng nhịp nhàng lướt đi trên sàn nhảy như rồng múa phượng bay: Thiên Long Bát Bộ.
Sắc đẹp của vợ: Thiên Hạ Đệ Nhất Phu Nhân.
Mùi thơm của vợ: Thiên Hương.
Vợ có bầu: Thiên Thai.
Vợ đang lâm bồn: Thiên Sản.
Từ người yêu trở thành vợ, rồi từ từ được tấn phong lên chức bà già, bà nội, bà ngoại: Thiên Chức.
Phòng ngủ của vợ: Thiên Cung.
Nhà của vợ: Thiên Đình.
Thành phố vợ ở: Thiên Đô.
Suy nghĩ của vợ: Thiên Kiến.
Lý lẽ của vợ: Thiên Lý.
Quyết định của vợ: Thiên Thạch.
Chữ nghĩa của vợ: Thiên Văn.
Vợ đang lên giọng ca karaoke: Thiên Ca.
Lời vợ dặn: Thiên Lệnh.
Vợ gọi thì phải bẩm vâng thưa bà: Thiên Bẩm.
Mọi việc đều do vợ định đoạt: Thiên Định.
Chồng được vợ cưng: Thiên Tử.
Vợ quen chân đi cà kê dê ngỗng: Thiên Di.
Tài mua sắm của vợ: Thiên Phú.
Vợ chỉ biết về mình: Thiên Vị.
Ba mẹ, anh chị em, bà con họ hàng bên vợ: Thiên Triều.
Vợ hay ngồi lê đôi mách, nói chuyện tào lao: Thiên Tào.
Số lấy vợ chằng lửa: Thiên Mệnh.
Vợ hay nổi máu ghen bậy ghen bạ: Thiên Tính.
Vợ nổi cơn thịnh nộ gào thét như một vị tướng khi ra quân: Thiên Lôi Địa Tướng.
Bị vợ hạ đo ván: Thiên Hạ.
Tiền lương, tiền túi, tiền cà-phê cà pháo đều bị vợ tóm thu gọn: Thiên Thu.
Vợ có tài tề gia nội trợ, coi ngó mọi việc trong nhà ngoài ngõ và muốn mọi người phải kính nể, tôn sùng mình như một vị thánh lớn: Tề Thiên Đại Thánh.
Muốn dê vợ mà vợ không cho phép hay lạnh lùng không hợp tác: Mưu Sự Tại Nhân, Thành Sự Tại Thiên .
Vợ nắm lấy thời cơ đầu tư vào nhà cửa đất đai để sinh lời và bắt chồng phải vui vẻ làm theo quyết định của mình: Thiên Thời Địa Lợi Nhân Hòa.
Tướng đi của vợ: Thiên Tướng.
Vợ thay đổi xiêm y kiểu tóc, lối trang điểm lia lịa: Thiên Hình Vạn Trạng.
Vợ trang điểm, vẽ mặt xanh lè, đánh phấn trắng toát: Thiên Thanh Bạch Nhật.
Vòng vàng, ngọc ngà, kim cương, hột xoàn của vợ lóng lánh như các vì
sao: Thiên Hà.
Em gái vợ: Thiên Nga.
Vợ vắng nhà: Thiên Đàng.
Có bồ nhí mà vợ biết được: Thiên Tai.
Ra đường léng phéng bị vợ phát hiện thì coi như là: THIÊN SẮC
Vợ ngồi ngủ gật trông thật dễ thương thì gọi là: THIÊN HUYỀN
Vô tình bước vào nhà tắm mà vợ cũng đang... thì coi như là: LỘ THIÊN
lúc đó thì vô cùng phê vì đang đứng trước: MỘT TÒA THIÊN NHIÊN.
;-) Có ai không biết Thiên Huyền là gì không thì dơ tay lên nhé .. hjhj
Truyện cười tình yêu ngắn hay nhất [p1]
Ngày gặp nhau, 2 cô gái khóc lóc yêu cầu chàng trai phải chọn một trong 2 người ngay lập tức.
Chàng trai lạnh lùng đáp: " Tôi không chọn ai trong 2 cô cả, mọi chuyện chấm dứt ở đây!" - Rồi phủi đít đi về.
Về đến nhà anh ta cầm điện thoại nhắn cho 2 cô:
.
.
.
.
.
.
.
.
.
♥ ♥ ♥ " Anh chọn em!" ♥ ♥ ♥
Tôi và bạn gái hay đi dạo, nhưng dạo này tôi để ý thấy 1 thằng hay nhìn về phía chúng tôi..
Nhiều lần như thế, một hôm hắn tiến lại gần bạn gái tôi với một bó hoa và nói:
- E bỏ nó nhé!
Cô ấy gật đầu, tôi thấy tim mình thắt lại.
Rồi hắn quay sang tôi thỏ thẻ
>!
>!
>!
- Cô ấy bỏ anh rồi, anh làm bạn trai em nhé....
Tôi không thể chấp nhận anh đc nữa chúng ta chia tay đi.
Ơ anh có lỗi gì đâu.
Tôi không thể chấp nhận một người keo kiệt như anh. Trả lại anh chiếc nhẫn nè.
Nhưng!
Nhưng nhị gì? Đừng nói anh không nhận nha.Xí
Nhưng! Nhưng!
!
!
!
Nhưng kái hộp đâu em?
- Chuyện cậu và anh chàng mới quen đến đâu rồi?
- Thôi rồi. Tớ cho out rồi !
- Sao vậy? Hôm qua hai người còn đi xem phim mà.
- Ừ, nhưng lúc trong rạp mất điện, chân anh ta cứ quờ quạng...quờ quạng.....
- Anh ta sàm sỡ lắm hả?
- Được thế thì còn khá. Đằng này, anh ta cứ quờ quạng sợ mất đôi dép lê cũ rích.....@@
Yêu nàng 2 năm chỉ giám hun má. Một hôm quyết định cầu hôn nàng. Sau 1 tháng trời tìm tòi học hỏi trên mạng các chiêu cầu hôn như một nhóm hát, tặng hoa, bóng bay,... Nơi công cộng mình rút ra 1 bài học. Những cách đó khá tốn kém và lạc hậu. Mình rút ra 1 cách cầu hôn cực kì mới lạ và độc.
Một hôm hẹn nàng đến nơi thật là lãng mạn sau 1 hồi ăn uống mình nhìn nàng bằng ánh mắt chìu mến và nói:
Anh muốn các con của anh lớn lên bằng sữa của em !
Thế đ' nào mà nó lại lên cơn động kinh lấy guốc phang đầu mình 2 cái. Bố con dở hơi hên phát hiện ra sớm không cưới nó thì tiêu đời .
Lợi ích của thanh niên khi lấy vợ sớm :
1/ Vợ dậy cho ta tính phục thiện (sẵn sàng nhận lỗi tuy mình không làm gì sai cả).
2/ Vợ dậy cho ta tính kiên nhẫn, chờ đợi không biết mệt (để vợ sửa soạn đi lễ hay đi sắm đồ).
3/ Vợ cho ta sức khỏe (không hút thuốc lá, uống bia, đi chơi khuya với mấy thằng bạn cô hồn).
4/ Vợ dậy cho ta sự tế nhị (không bao giờ chê bai dù cơm khét, canh mặn).
5/ Vợ dậy cho ta sự lễ phép (đi thưa, về trình).
6/ Vợ dậy cho ta sự rộng lượng (kiếm được bao nhiêu tiền, tặng vợ hết)
7/ Vợ là huấn luyện viên thể dục tại gia của ta ( làm vườn, cắt cỏ, đổ rác, giặt quần áo, lau dọn nhà cửa, mang vác khi theo nàng ra phố)
8/ Vợ dạy cho ta tính gọn gàng, trật tự ( chỉ được bày biện của riêng trong một góc tủ vợ cho).
9/ Vợ dạy cho ta sự công chính ( ra đường cứ thẳng một đàng mà đi, không nhìn ngang liếc dọc, nhất là ở chỗ có nhiều phụ nữ).
10/ Vợ giúp cho ta trở thành người cha gương mẫu ( thay tã, tắm rửa, cho con bú, ru con ngủ..vv..)
11/ Vợ dạy cho ta biết giá trị của hai chữ Tự Do (nay không còn nữa).
12/ Vợ dạy cho ta biết phấn đấu với nghịch cảnh ( muốn chết nhưng cứ sống chơi).
Nàng thủ thỉ với chàng rằng : "Tối mai, anh tới trước cửa sổ nhà em nhé, nếu em thả tờ 5$ xuống thì bố mẹ không có nhà, anh leo lên fòng em nhé"
- Chàng : "Uhm, em iu của anh, hi hi". Tối đó chàng trai đến dưới cửa sổ nhà cô gái, và cô thả tờ 5$ xuống như dự tính. Cô đợi thật lâu cũng không thấy chàng trai bò lên, cô bèn nhìn ra cửa và hỏi : "Anh ơi, sao không lên ?"
- Chàng trai : "Anh đang tìm tờ 5$ kẻo phí"
- Cô gái : "Thôi lên đi ông ơi, em cột dây kéo lên rồi".
Một đôi trai gái ngồi trên ghế đá bên hồ tình tự, hồi lâu cô gái hỏi:
- Anh yêu em vì khuôn mặt xinh xắn của em hay vì tấm thân hấp dẫn này hả anh?
- Ồ, không vì hai thứ đó mà chính là sự khôi hài của em.
B: Nói chuyện được k?
G: ok
B: Bạn bao nhiêu tuổi?
G: 21
B: Há há. Mình 22. Gọi anh đi!
G: Uh.Thế anh tên gì?
B: Nguyễn Văn Chồng. Gọi anh là chồng nhá! Vậy em tên gì? Đừng nói tên vợ nha!?
G: k. Em tên Nguyễn Thị Mẹ. Cứ gọi em là Mẹ
B : 0...0
Trong công viên, một cô gái từ sau lưng bịt mắt người yêu của mình và hỏi: "Đố anh em là ai?"
- Nga đúng không?
Cô gái hét to:
- Nga là con nào?
- Ơ vậy là Linh?
Cô gái nhéo tai và nói:
- Tui không phải con Linh, cơ hội cuối cùng, grừ...
- Ơ vậy Lan nhỉ?
Cô xông vào cắn xe, nhưng bỗng khựng lại:
- Ơ, em xin lỗi, tại anh để tóc giống người yêu em quá.
Đôi tình nhân rủ nhau đi chùa đầu năm. Chàng mang theo chiếc máy ảnh hiệu Canon để chụp kỷ niệm “thuở yêu nhau còn e ấp thẹn thùng”. Chùa nhiều cảnh đẹp và lạ, nên chàng tha hồ bấm máy cho nàng làm điệu. Thấy chàng có máy, một vài người đi lễ chùa tưởng chàng là thợ chụp ảnh dạo nên đề nghị chụp cho họ vài “pô”. Chàng cười đáp:
- Tôi không phải là thợ chụp ảnh. Nhưng tôi sẽ vui lòng tặng các gì các mợ vài kiểu để lấy hên năm mới!
- Nói rồi chàng chụp cho nhiều người. Thấy chàng chụp, người qua kẻ lại xúm lại mỗi người xin một kiểu, chàng đều tươi cười đáp ứng, Nàng nóng ruột nói nhỏ vừa đủ cho chàng nghe:
- Toàn người lạ anh chụp cho họ làm gì? Tiền phim, tiền tráng rọi sao anh chịu nổi? Chắc hết cuộn phim quá…
- Không sao đâu! Chàng thảng nhiên trả lời - chủ yếu là vui mà!
- Nhưng anh phải mất công đi giao ảnh tặng họ nữa, rất phiền phức anh hà!
- Không sao đâu. Anh chỉ nhá đèn cho họ vui, chứ trong máy đâu có … phim
- Hả?
Tui đang yêu, và cũng như nhiều cô gái đang yêu khác, tui rất thích nói về người ấy của tui.
Ưu điểm:
- Cao 1m80
- Biết tiếng việt, anh, pháp, hàn
- Đang học tiến sĩ IT theo học bổng toàn phần
- Chu đáo, biết quan tâm, k bao h nói "không" với những yêu cầu chính đáng của tui.
- 1 tuần 5 ngày lặn lội 2 tiếng đi, 2 tiếng về giữa 2 thành phố để thăm tui.
- Hay mua cà rem, trái cây cho tui ăn. Không biết nấu nhưng cũng cố gắng nấu dc nồi cháo gà cho tui lúc tui bị bịnh
- Có những cái tui k cần nói hoặc nói chưa hết câu đã biết tui cần gì, mong muốn gì v.v
- Và nhiều ưu điểm khác nữa.
Khuyết điểm:
- BỊ GAY
Nàng : nếu chúng mình chia tay thì anh sẽ làm gì?
Chàng: anh sẽ hẹn hò với người yêu cũ.
Nàng : anh là đồ tồi, cút ra khỏi cuộc sống của tôi.
Chàng : đc thích thì chia tay :(
Tối hôm sau.........
Chàng: cầm trên tay bó hoa to......!!!
Nàng: anh đến đây làm gì?
Chàng : thì anh đến để hẹn hò với người yêu cũ của anh.
Nàng: ui bất ngờ quá, thì ra đây là câu trả lời của anh sao, em xin lỗi vì đã hiểu nhầm anh....
Chàng : em đang nói chuyện gì thế anh không hiểu. :o
.
.
.
.
.
.
.
.
À mà chị gái em có nhà không? =))
EM à ! A rất thích con số 381 E bít vì sao
ko?
- Dạ hông
- 381 là...
- Là gì hả anh?
- 3 x 8 x 1 = 24 giờ Anh nhớ Em
- Ơ ...
- 3 + 8 + 1 = 12 tháng anh chờ Em
- hihi
- 8 - 3 - 1 = 4 mùa Anh muốn ở bên Em
- thật không anh?
- (8 +1) : 3 = 3 ngày ,hôm qua,hôm nay
và ngày mai ...Anh thương Em
- WOW
!
- 3 tiếng, 8 chữ, 1 ý nghĩa: ANH ĐÙA ĐÓ
- Chàng trai nhắn tin cho cô gái anh ta theo đuổi
"E yêu, nếu e đọc tin nhắn này nghĩa là em thích anh, trả lời tin nhắn là e đang muốn gặp anh, xóa tin nhắn là em yêu anh"
- lát sau có SMS từ số máy của cô gái trả lời khiến a chàng mừng rơn, hồi hộp mở tin nhắn:
"Tao là người yêu cô ấy, đọc đc tin nhắn này mày đến gặp tao, trả lời tin nhắn này là mày muốn gây sự với tao, không trả lời, xóa tin nhắn thì tao đến gặp mày" =))
"Anh à, em đây máy em hết tiền nên mượn máy em gái em để nhắn tin cho anh. Em bảo này, thời gian qua tuy không phải là ngắn nhưng cũng đủ dài để em đưa ra quyết định rằng.. em và anh nên dừng lại đây thôi. Em chỉ muốn nhìn an hạnh phúc, anh yêu người khác đi. Em nói thật, một cô gái hơn em về mọi mặt, một cô gái xinh đẹp giỏi giang và biết chăm lo yêu thương anh, và bảo được anh nữa là những điều em chưa làm được. Em thất vọng lắm! Vậy nhé, hãy cứ đến với người đàn bà nào mà anh muốn! Em trả máy em gái đây, đừng nhắn lại."
•
"Anh yêu em"
•
"Đã bảo đừng nhắn lại cơ mà"
•
"Thì anh nhắn cho em gái em mà, sao em lại đọc"
•
•
•
=))))))
Gái nói chuyện với Trai:
- Anh hút thuốc à?
Trai:
- Ờ
- Ngày mấy gói?
- 3
- Gói nhiêu tiền?
- 10$
- Thế anh hút bao lâu rồi
- 15 năm
- Vậy 1 gói là 10 đô, ngày 3 gói, vị chi 1 tháng anh hút hết
900 đô, và 1 năm ngốn hết 10.800 đô đúng không?
- Đúng!
- Nếu 1 năm anh hút hết 10.800 đô, bỏ qua lạm phát, 15 năm
qua anh anh hút tổng cộng 162.000 đô,
đúng không?
- Đúng!
- Đồ điên! Anh có biết là nếu anh không hút thuốc, anh có thể gửi
tiền vào ngân hàng, và sau 15 năm đó, anh có thể mua được 1 chiếc Ferrari không?????
- Ờ! Thế cô có hút thuốc không?
- Dĩ nhiên là không :>
- Thế cái xe Ferrari của cô đâu?
Alô! Con chim nhỏ của anh đấy à?
- Không! chim bố đây.
- Ấy chết! Cháu xin lỗi bác! Bác có khỏe không ạ?
- Khỏe để đánh nhau với ai?
-Dạ... cho cháu hỏi Trang có nhà không ạ?
- Nó không có nhà thì là dân vô gia cưà?
- Dạ, dạ... ý cháu là Trang có ở nhà không ạ?
- Nếu không thì sao?
- Thế... Trang đi đâu ạ?
- Đến cơ quan rồi.
- Bác cho cháu số điện thoại của Trang được không ạ?
- Nó có nhiều số lắm!
- Bác cho cháu xin một số thôi ạ!
- 8... -... 8 rồi... mấy nữa ạ?
- Thì cậu bảo chỉ cần một số thôi mà.....
- Dạ bác cho cháu xin nốt mấy số còn lại luôn ạ - 5 7 3 6 8 2, còn sắp xếp sao thì tùy cậu.
Có một đôi sắp cưới nhau tâm sự.
Cô gái nói:
- Anh iu, sau này cưới nhau rồi anh không được ăn hiếp em nha.
Chàng trai:
- Đương nhiên rồi cục cưng, làm sao anh có thể ăn hiếp em được.
- Anh cũng không được la em đó nha.
- Thương em không hết mà làm sao la được.
- Thật không anh?
- Đương nhiên rồi
- Anh hứa đi, có thật không?
- Thật mà.
- Thật không Anh?
- Thật mà, hỏi hoài tao táng một cái chết bây giờ.
Hai vợ chồng cùng ngành xuất bản sách. Đêm tân hôn của họ thật thơ mộng. Họ nói với nhau đủ chuyện từ chuyện yêu đương gia đình, bè bạn, nghề nghiệp.
Anh chồng ôm vợ âu yếm rồi đọc thơ:
Sách mới cho nên phải đắt tiền
Chị vợ cùng nghề, nghe chồng đọc liền ứng khẩu đọc tiếp luôn:
Hôm nay xuất bản lần đầu tiên
Anh chồng ghì chặt vợ vào lòng mình đọc luôn câu thứ ba:
Anh còn tái bản nhiều lần nữa
Chị vợ sung sướng đọc câu thơ trong tiếng thở:
Em để cho anh giữ bản quyền
Vài năm sau:
Cô vợ đọc:
Sách đã cũ rồi phải không anh
Sao nay em thấy anh đọc nhanh
Không còn đọc kỹ như trước nữa
Để sách mơ thêm giấc mộng lành
Anh chồng ngâm:
Sách mới người ta thấy phát thèm
Sách mình cũ rích, chữ lem nhem
Gáy thì lỏng lẻo, bìa lem luốc
Đọc tới đọc lui, truyện cũ mèm
Cô vợ thanh minh:
Sách cũ nhưng mà chuyện nó hay
Đọc hoài vẫn thấy được bay bay
Đọc xong kiểu này, rồi kiểu khác
Nếu mà khám phá sẽ thấy hay
Anh chồng lầu bầu:
Đọc tới đọc lui mấy năm rồi
Cái bìa sao giống giấy gói xôi
Nội dung từng chữ thuộc như cháo
Nhìn vào hiệu sách, nuốt không trôi
Thằng hàng xóm hắng giọng sang:
Sách cũ nhưng mà tui chưa xem
Nhìn anh đọc miết thấy cũng thèm
Cũng tính hôm nào qua đọc lén
Liệu có trang nào anh chưa xem?
“nhất vợ, nhì trời”
Các cụ… yêu vợ vẫn thường nói, “nhất vợ, nhì trời”. Trời, tiếng Hán Việt là Thiên. Cho nên những gi liên hệ đến vợ, các cụ cũng cho thêm chữ Thiên vào để ca ngợi … bà Trời ở hạ giới.
Vợ khi còn là người yêu: Thiên Thần.
Những lá thư tình của vợ: Thiên Thư.
Con đường xưa vợ đi: Thiên Đường.
Vợ dáng nhịp nhàng lướt đi trên sàn nhảy như rồng múa phượng bay: Thiên Long Bát Bộ.
Sắc đẹp của vợ: Thiên Hạ Đệ Nhất Phu Nhân.
Mùi thơm của vợ: Thiên Hương.
Vợ có bầu: Thiên Thai.
Vợ đang lâm bồn: Thiên Sản.
Từ người yêu trở thành vợ, rồi từ từ được tấn phong lên chức bà già, bà nội, bà ngoại: Thiên Chức.
Phòng ngủ của vợ: Thiên Cung.
Nhà của vợ: Thiên Đình.
Thành phố vợ ở: Thiên Đô.
Suy nghĩ của vợ: Thiên Kiến.
Lý lẽ của vợ: Thiên Lý.
Quyết định của vợ: Thiên Thạch.
Chữ nghĩa của vợ: Thiên Văn.
Vợ đang lên giọng ca karaoke: Thiên Ca.
Lời vợ dặn: Thiên Lệnh.
Vợ gọi thì phải bẩm vâng thưa bà: Thiên Bẩm.
Mọi việc đều do vợ định đoạt: Thiên Định.
Chồng được vợ cưng: Thiên Tử.
Vợ quen chân đi cà kê dê ngỗng: Thiên Di.
Tài mua sắm của vợ: Thiên Phú.
Vợ chỉ biết về mình: Thiên Vị.
Ba mẹ, anh chị em, bà con họ hàng bên vợ: Thiên Triều.
Vợ hay ngồi lê đôi mách, nói chuyện tào lao: Thiên Tào.
Số lấy vợ chằng lửa: Thiên Mệnh.
Vợ hay nổi máu ghen bậy ghen bạ: Thiên Tính.
Vợ nổi cơn thịnh nộ gào thét như một vị tướng khi ra quân: Thiên Lôi Địa Tướng.
Bị vợ hạ đo ván: Thiên Hạ.
Tiền lương, tiền túi, tiền cà-phê cà pháo đều bị vợ tóm thu gọn: Thiên Thu.
Vợ có tài tề gia nội trợ, coi ngó mọi việc trong nhà ngoài ngõ và muốn mọi người phải kính nể, tôn sùng mình như một vị thánh lớn: Tề Thiên Đại Thánh.
Muốn dê vợ mà vợ không cho phép hay lạnh lùng không hợp tác: Mưu Sự Tại Nhân, Thành Sự Tại Thiên .
Vợ nắm lấy thời cơ đầu tư vào nhà cửa đất đai để sinh lời và bắt chồng phải vui vẻ làm theo quyết định của mình: Thiên Thời Địa Lợi Nhân Hòa.
Tướng đi của vợ: Thiên Tướng.
Vợ thay đổi xiêm y kiểu tóc, lối trang điểm lia lịa: Thiên Hình Vạn Trạng.
Vợ trang điểm, vẽ mặt xanh lè, đánh phấn trắng toát: Thiên Thanh Bạch Nhật.
Vòng vàng, ngọc ngà, kim cương, hột xoàn của vợ lóng lánh như các vì
sao: Thiên Hà.
Em gái vợ: Thiên Nga.
Vợ vắng nhà: Thiên Đàng.
Có bồ nhí mà vợ biết được: Thiên Tai.
Ra đường léng phéng bị vợ phát hiện thì coi như là: THIÊN SẮC
Vợ ngồi ngủ gật trông thật dễ thương thì gọi là: THIÊN HUYỀN
Vô tình bước vào nhà tắm mà vợ cũng đang... thì coi như là: LỘ THIÊN
lúc đó thì vô cùng phê vì đang đứng trước: MỘT TÒA THIÊN NHIÊN.
;-) Có ai không biết Thiên Huyền là gì không thì dơ tay lên nhé .. hjhj
Tạm gọi đây phương trình. Vì đem nó ra "soi" thì đúng nó là phương trình thật. Thư giãn với cách giải phương trình "thực tế đời sống" khá thú vị. ^_^
PT 1:
Đàn ông = ăn + ngủ + làm việc + giải trí (a)
Con khỉ = ăn + ngủ (b)
Thay (b) vào (a), có:
Đàn ông = Con khỉ + làm việc + giải trí
Chuyển vế ta có:
Đàn ông – giải trí = Con khỉ + làm việc
Kết luận:
Đàn ông không giải trí (thì) = Con khỉ làm việc
PT 2:
Đàn ông = ăn + ngủ + kiếm tiền (a)
Con khỉ = ăn + ngủ (b)
Thay (b) vào (a), có:
Đàn ông = Con khỉ + kiếm tiền
Chuyển vế ta có:
Đàn ông – kiếm tiền = Con khỉ
Kết luận:
Đàn ông không biết kiếm tiền thì chỉ = 1 con khỉ!
PT 3:
Đàn bà = ăn + ngủ + tiêu tiền (a)
Con khỉ = ăn + ngủ (b)
Thay (b) voà (a), có:
Đàn bà = Con khỉ + tiêu tiền
Chuyển vế ta có:
Đàn bà – tiêu tiền = Con khỉ
Kết luận:
Đàn bà mà không biết tiêu tiền thì cũng như (=) khỉ thôi.
Tổng hợp Phương trình (2) và Phương trình (3) ta thu được:
1/ Đàn ông không biết kiếm tiền = Đàn bà không biết tiêu tiền
2/ Đàn ông kiếm tiền để cho Đàn bà không trở thành con khỉ (tiền đề 1)
3/ Đàn bà tiêu tiền để cho Đàn ông không trở thành con khỉ (tiên đề 2)
Từ các chứng minh trên suy ra:
Đàn ông + Đàn bà = Con khỉ + kiếm tiền + Con khỉ + tiêu tiền
Thực tế do “kiếm tiền” bao giờ cũng mang dấu dương còn “tiêu tiền” bao giờ cũng mang dấu âm cho nên phương trình tổng quát rút gọn sẽ là:
PT 1:
Đàn ông = ăn + ngủ + làm việc + giải trí (a)
Con khỉ = ăn + ngủ (b)
Thay (b) vào (a), có:
Đàn ông = Con khỉ + làm việc + giải trí
Chuyển vế ta có:
Đàn ông – giải trí = Con khỉ + làm việc
Kết luận:
Đàn ông không giải trí (thì) = Con khỉ làm việc
PT 2:
Đàn ông = ăn + ngủ + kiếm tiền (a)
Con khỉ = ăn + ngủ (b)
Thay (b) vào (a), có:
Đàn ông = Con khỉ + kiếm tiền
Chuyển vế ta có:
Đàn ông – kiếm tiền = Con khỉ
Kết luận:
Đàn ông không biết kiếm tiền thì chỉ = 1 con khỉ!
PT 3:
Đàn bà = ăn + ngủ + tiêu tiền (a)
Con khỉ = ăn + ngủ (b)
Thay (b) voà (a), có:
Đàn bà = Con khỉ + tiêu tiền
Chuyển vế ta có:
Đàn bà – tiêu tiền = Con khỉ
Kết luận:
Đàn bà mà không biết tiêu tiền thì cũng như (=) khỉ thôi.
Tổng hợp Phương trình (2) và Phương trình (3) ta thu được:
1/ Đàn ông không biết kiếm tiền = Đàn bà không biết tiêu tiền
2/ Đàn ông kiếm tiền để cho Đàn bà không trở thành con khỉ (tiền đề 1)
3/ Đàn bà tiêu tiền để cho Đàn ông không trở thành con khỉ (tiên đề 2)
Từ các chứng minh trên suy ra:
Đàn ông + Đàn bà = Con khỉ + kiếm tiền + Con khỉ + tiêu tiền
Thực tế do “kiếm tiền” bao giờ cũng mang dấu dương còn “tiêu tiền” bao giờ cũng mang dấu âm cho nên phương trình tổng quát rút gọn sẽ là:
ĐÀN ÔNG + ĐÀN BÀ = 2 CON KHỈ (sống với nhau…)
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)











